Lưu manh ( Trà Xanh) có văn hóa.

TRÀ XANH CÓ VĂN HÓA
Trước kia mình đọc trong All in love có câu : ‘’Không sợ lưu manh, chỉ sợ lưu manh có văn hóa’’. Hồi đầu mình cũng chỉ đơn giản nghĩ đây là một câu nói hay, cho đến khi con ml Nga giở trò thì mình lại thấy nó đúng vlll  . Nếu để nói những em gái trà xanh có đầu mà không có não, chuyên bày mấy trò ngu ngốc li gián thì chính thất lại dễ đối phó, nhưng Nga thì lại khác hoàn toàn. Nó đúng chuẩn là một em gái trà xanh có văn hóa, có đầu óc, có trình độ và có nhan sắc.Nó thành thạo tiếng Trung và tiếng Anh, khuôn mặt xinh đẹp, hát hay múa dẻo. Nó có thể tự chọn trở thành nhân vật chính của cuộc đời nó, thế mà nó lại cứ đam mê đóng vai phụ trong cuộc đời mình.
Mình và bạn trai ( tạm gọi là Đức) đều học cùng lớp với Nga. Nga vẫn luôn đóng vai bạch liên hoa trong lớp khiến cho bọn con trai ngu ngốc ra sức che chở. Mình và Đức yêu nhau được 4 tháng nhưng quyết định giữ kín vì còn học tập, bạn bè và gia đình. Mình không thích bị mang ra bàn tán. Đức là lớp trưởng, rất thông minh cũng rất nhanh nhẹn, nhưng cũng rất ít nói. Chẳng hiểu sao bọn mình lại dính lấy nhau luôn á. Mọi chuyện vẫn sẽ trời yên biển lặng, bọn mình vẫn sẽ lên lớp liếc mắt với nhau đều đều nếu không có một ngày con ml Nga phát hiện được . Mà mình không hiểu tại sao nó lại biết được luôn ấy, đm con này thính thế nhờ.


Đây đúng chuẩn là bước ngoặt mà cả lớp đéo ai lường trước được vì trong tâm niệm mỗi đứa, Nga với Đức mới là một đôi . Nga với Đức không phải thanh mai trúc mã, cũng không phải tiếng sét ái tình, mà là bố Nga với bố Đức chơi thân với nhau. Nên từ khi 2 đứa còn bé như con sóc, lúc mà ch*m Đức mới chỉ bằng quả ớt chỉ thiên, 2 nhà đã có ý định thông gia với nhau rồi. Đợi cho đến khi cả lớp về hết, mình tắt máy chiếu và đợi Đức khóa cửa thì đã thấy Nga lù lù xuất hiện, nó trưng ra cái mặt tủi thân, mắt long lánh lớp nước mờ mờ, nó níu tay Đức hỏi :
-Vì sao cậu lại thích Vy ??
– Không biết – Đức tay vẫn dọn bàn giáo viên, không ngẩng đầu lên nhìn Nga mà trả lời nhanh gọn. Good job hơ nì của emmm.
-Các cậu yêu nhau lâu chưa ?
Ê Ê bọn tao đâu có phạm tội gì đâu mà mày hỏi như lấy cung thế nhỉ ?
-Yêu thì mới, nhưng thích thì lâu rồi.
Eoooo ôiiii, còn câu trả lời nào pơ phệch hơn câu này nhở ?? Đức trả lời xong, đeo balo lên vai rồi kéo tay mình ra cửa, không quên hỏi Nga :
-Thế cậu có đi ra để tớ khóa cửa không ??
Con ml mắt ngấn ngấn nước đi ra phía sau nhưng tuyệt nhiên không nói thêm gì nữa. Công nhận người ta bảo người đẹp thì làm clg cũng đẹp, mình nhìn Nga khóc mà cũng thấy nó xinh vl luôn á. Nếu ở đây có vương miện, mình sẽ trao ngay cho nó giải : Trà xanh có nhan sắc. Mình với Đức đi trước, trong mình đang dâng lên cảm giác tội lỗi, dù sao người mình thích có người yêu, là ai mà không buồn cho được cơ chứ. Đang định quay lại an ủi vài câu thì thấy mắt Nga nhìn mình đằng đằng sát khí . Ewww, thôi đừng gọi người chặn đ.á.nh tao ở đầu ngõ nhé. Nếu mấy bộ phim trước khi chiếu đều có trailer thì mình dám khẳng định cái lườm sâu sắc ấy chính là trailer báo hiệu cho bộ phim bom tấn về sau của nó đối với mình .
Mình đoán có sai đâuuuuu, từ bé mình đã được đánh giá cao về cái khoản tiên đoán rồi. Như lần bố mình làm mất con Milo ấy, mình đoán kiểu gì về mẹ cũng cầm chổi đánh bố, y như rằng luôn. Nên khi dự cảm lần này thành hiện thực, mình cũng chỉ tặc lưỡi kiểu như : Tao đã đoán ra lâu rồi. Chuỗi ngày về sau nó bắt đầu hành tỏi mình, ví dụ như :
-Vy, sao bàn cậu trực nhật mà trong xô vẫn còn rác thế ??
-Tớ đi đổ rồi, tại Đạt béo nó ăn xôi vứt vào đấy chứ ?
-Cậu đừng bao biện lý do, tý sao đỏ tới lớp bị trừ điểm là do cậu đấy.
Bố tiên sư con điên, mày vì lớp cống hiến vậy thì sao không vác xác mà đi đổ đi. Vậy là mình đành bỏ dở cái bánh bao, xách lol lên cầm cái túi nilon với cái hộp rỗng đi ra bãi rác của trường để vứt. Bực thật ý, lần tới này họp phải ý kiến xây cái bãi chứa rác gần gần mới được. Cả lớp đưa ánh mắt thương cảm nhìn mình như muốn nói : Haizzz, xin lỗi Vy, bọn mình muốn bênh cậu lắm nhưng kiểm tra bọn mình còn phải chép bài của Nga  , Mình nháy Đức cứ ngồi yên ở đó. Mình là đứa từ bé có chịu thiệt ai bao giờ đâu. Mãi một tuần sau bàn Nga trực nhật, đợi gần tới giờ vào lớp rồi mình mới mang 1 đống lủng củng nào là giấy nháp, túi nilon, chai nhựa xuống vứt vào sọt. Nga nhảy lồng lộn lên như bị ong đốt vào đít :
-Ê Vy, cậu cố tình phải không ??
Mình chẳng nói gì phủi phủi tay cười nhẹ, Đức cũng buồn cười nhưng cậu ấy nghiêm mặt lại nói :
-Đừng ồn ào nữa. Nga, bàn cậu thu xếp đi đổ đi, sắp tới giờ vào lớp rồi.
Hehe , thấy chưa green tea ngốk nghếck, có chỗ chống lưng nó sướng vậy đấy
Vào tiết Toán, thầy cho bài tập rồi gọi lên bảng. Vua bụt thánh thần ơi thầy cho cái bài nâng cao của nâng cao của nâng cao thế ông nội em còn không biết làm luôn ý chứ đừng bảo em . Trong đầu mình vừa dứt câu thì thầy gọi :
-Vy lên bảng giải phần a đi.
Hiccc, giờ xin nghỉ xuống phòng y tế còn kịp không ta ?? Đức giơ tay ý muốn lên bảng để support cho mình thì con ml Nga cũng nhanh nhẹn không kém. Thầy bèn gọi luôn :
-Ừ, Nga lên làm phần b, còn lớp trưởng lên làm phần c đi. Vlllllll, đm cho mình đứng gần con ml ấy thì còn làm ăn được nước rựa gì nữa. Thầy nhìn mình lúng ta lúng túng thì châm chọc nói :
-Tôi thấy Hải Vy học Ngữ Văn rất giỏi, văn phòng tôi ngày nào cũng nói về em. Học Ngoại Ngữ cũng không vừa, vậy sao mỗi môn Toán của tôi là em ngắc ngứ như gà mắc tóc thế ? Hay không thích tôi dạy à ?
Mệt ghê luôn á học đã mệt muốn lòi cái lone rồi mà suốt ngày thầy cứ châm chọc tỉa đểu mình áp lực thấy mẹ luôn á. Mình nở nụ cười nhe răng miễn cưỡng nói :
-Không ạ, thầy dạy rất ổn luôn.
Con ml Nga đứng bên cạnh mình, còn Đức thì đứng bên cạnh nó. Thôi xong, kiếp này coi như bỏ. Bỗng nhiên nghe thầy nói :
-Phần của Nga dài hơn, em ra bên ngoài làm đi cho thoải mái, còn phần c của Đức ngắn thì chuyển vào giữa làm.
Huhuuu đúng là 30 chưa phải là Tết, Đức mỉm cười đứng vào giữa sát sàn sạt cạnh mình luôn  . Mình nhủ thầm trong đầu : Người tốt có quý nhân phù trợ, Người tốt có quý nhân phù trợ. Trải qua buổi học căng như dây đàn, cứ nghĩ được nghỉ ngơi rồi thì Nga lại mò tới bàn Đức, nó cất cái giọng yếu ớt thỏ thẻ lên :
-Đức, tớ không tìm thấy quỹ lớp đâu cả. Cậu đi tìm với tớ được không ??
Đức đang ngần ngừ đóng sách vở thì nó tiếp lời :
-Nếu Vy không thích cậu đi cùng tớ thì thôi, nhưng thật sự tớ thấy cậu ấy hơi ích kỷ. Việc công ra công mà tư ra tư chứ.
Ơ cái đụ mé, tao đã nói câu nào đâu ??  Cái gì vậy ?? Diễn kịch độc thoại à ?? Có trường nào nhận giảng viên diễn xuất không vậy ? Để t đăng ký một suất cho Nga ngay và luôn. Đức nhàn nhạt nói với nó :
-Có gì mà không thích, đây là việc chung của lớp. Đi tìm thôi.
Sau 7749 lần lượn đi lượn lại như con cá cảnh, những màn uyên ương sánh đôi còn hơn cả phim tâm lý tình cảm thì cuối cùng Nga cũng tìm thấy quỹ lớp trong balo của nó. Bùmmm, vi diệu chưa? Quỹ lớp lẽ ra đã mất giờ lại yên vị nằm trong balo của Nga. Tất cả là tại thằng ml Phú. Đúng là không sợ quân địch mạnh, chỉ sợ đồng đội ngu. Phú sau khi ngủ chảy nhãi hết tiết Toán liền dậy, va phải balo của Nga rơi xuống thì thấy lòi góc phong bì ra, nó cầm lên hét lớn :
-Nga ơi, quỹ lớp đây này. Ở trong cặp cậu mà.
Đúng là một người bạn cùng bàn có chất giọng khỏe, hết mình kèm thêm cả sự tinh tế dương vô cực. Mặt Nga tím lại, nó giằng lấy cái phong bì đựng quỹ lớp trên tay Phú rồi gằn lên :
-Cảm ơn.
Mình lúc ấy đang gục xuống bàn lơ mơ ngủ cũng phải phụt cười, nhẹ nhàng buông ra một câu đậm chất người mẹ thân sinh ra mình :
-Quỹ ở trong balo cũng không biết, khéo cái lone không dính người cũng rơi mất.
Phú cười hềnh hệch như lập được chiến công, đmmmm, người gì đâu dễ mến thế không biết . Không biết phen này về Phú có bị Nga block facebook không nữa. 2 hôm sau mình đi vệ sinh thì đụng mặt nó ở phía hành lang, nó cùng đám chị em khinh khỉnh cười, cố tình nói to cho mình nghe. Con ml Hương nịnh bợ lên tiếng :
-Tớ thấy Đức với người nào đó không hợp nhau tý nào. Tớ nghĩ đi một vòng rồi Nga với Đức cũng sẽ về bên nhau thôi.
– Đúng rồi, Nga với Đức cái gì cũng thấy xứng đôi.
Con ml Nga vênh cái mặt của nó lên tận trời, vừa cười khinh vừa lướt điện thoại :
-Tất nhiên, loại hành xử lỗ mãng còn không biết điều như nó tớ không thèm chấp.
Mình đang đi liền dừng lại, đmm có thể để tao yên bình đi vệ sinh đã được không ?? Trước mặt người yêu mình thì nhẹ nhàng ngọt ngào, sau lưng thì lộ cái bộ mặt đanh đá như con cá ghét vcl. Đúng là một con sống chó, sống chó ở đây không phải là sống cùng những chú chó như Pitbull hay Alaska mà sống chó ở đây chính là sống rất bố láo. Mình đi đến trước mặt nó hỏi thẳng :
-Mày có tin tao đạp cho chúng mày mỗi đứa 1 phát không còn răng mà nhai cơm không ??
Mặt mấy con ml ấy xám ngoét, sao lại không tin cơ chứ. Con Nga có thể hơn mình về mọi mặt, nhưng riêng có một thứ nó không bao giờ có thể hơn mình, đó chính là mình trong câu lạc bộ võ, còn nó thì không. Nó cất điện thoại đi già mồm hỏi :
-Mày thử xem ? Tao tưởng khẩu hiệu của dân võ bọn mày là học võ để tự vệ chứ không phải để đánh người ??
Đm thấy chưa ? May mà thần kinh mình vững chứ tiếp xúc với thái độ bạch liên hoa kia mà giờ chuyển sang tiếp xúc chế độ láo cá chó này khéo mình shock ý. Mình giơ giơ chân hỏi lại :
-Tao hỏi mày có tin không cơ mà ?
Câu trả lời của nó nằm ngoài dự đoán của mình, không phải già mồm cãi tiếp, cũng không thách thức mà nó quay ngoắt sang cái giọng bánh bèo loli chảy nước và gọi :
-Đức, cậu tới mà xem. Vy định đánh bọn tớ.
Người yêu mình đi tới, nhìn cục diện rồi lại nhìn mình cười hỏi :
-Đi vệ sinh xong thì về lớp đi còn đứng đây làm gì ?
-Nhưng tớ đã đi đâu.
-Vậy thì đi đi.
Cuộc đối thoại của mình với Đức làm nó tức nổ đom đóm mắt, kiểu như coi nó là không khí vậy. Nó hậm hực dậm chân đi về phía lớp học.
******
Thứ 6 tuần này có môn thể chất, là bóng chuyền. Dưới tán cây bọn mình thay nhau tập chuyền bóng. Nhìn mà xem, bạn trai mình vừa ngon giai, vừa cao ráo lại còn chơi thể thao giỏi, ưng thế không biết. Không gian bình yên, chim hót líu lo trên cành cây, ánh nắng nhẹ nhàng xen kẽ vào từng tán lá. Một giọng nữ rất chi là hãm lol vang lên :
-Thầy ơi, em không biết cầm và phát bóng sao cho đúng cách ??
Phản ứng đầu tiên của mình là học đến mấy buổi rồi vẫn không biết thì nghỉ mẹ ở nhà đi cho khỏe. Nhưng khi nhận ra giọng nói ấy là của ai thì thật là vcl. Thầy đang ngồi trong bóng râm uống nước, đâu có rảnh mà ra dạy, vậy là thầy vẫy Đức lại chỉ về phía Nga nói :
-Lớp trưởng, kỹ thuật của em tốt nhất. Ra sửa cách cầm bóng và phát bóng cho bạn nữ kia đi.
Eoooo, giờ mình mới hiểu tại sao luôn ấy. Quả là mưu cao kế hiểm, nếu nó sinh vào thời xưa mình dám lấy danh dự ra thề nó sẽ là một vị tướng giỏi . Nó thông minh như vậy, tiếng Trung tiếng Anh còn bắn vèo vèo, làm gì có chuyện dăm ba cái cách cầm bóng cũng không biết. Đức tới bên cạnh sửa cho nó, nhưng nó vẫn cố tình làm sai và tỏ ra lúng túng . Thầy ngồi trong nhìn ra sốt ruột nói to :
-Em phải cầm tay sửa cho bạn ấy chứ ? Nói mồm không thì sao mà hiểu được.
Mình liếc mắt sang, thầy ơii, thầy sốt ruột vậy sao không ra dạy nó đi. Sao lại bắt bạn trai em làm cái điều mà bạn ấy không muốn. Tại saoooooo ?  Mình ngồi trong này đã muốn bốc cmn hỏa lên đầu khi thấy Đức nắm tay con ml Nga áp vào quả bóng rồi chỉnh, khuôn mặt nó hồng lên, tỏ vẻ ngượng ngùng trông giả dối vll. Sau 9981 động tác đụng chạm, nó cũng ra vẻ đã hiểu. Thầy khoát tay hỏi :
-Bạn nào ra thử chuyền bóng với bạn ấy xem bạn ấy đã làm đúng kỹ thuật chưa ?
-Để em.
Mình rời chỗ ngồi như một vị thần, lừ lừ cầm quả bóng đi lên đứng vào vị trí và phát bóng. Bụp…. Quả bóng bay thẳng vào mặt con Nga, nhanh và mạnh tới nỗi nó còn chưa kịp phản ứng  Nó ngồi thụp xuống đất ôm mặt, m.áu mũi bắt đầu chảy ra. Con ml Hương hét lên :
-AAAAA, chảy m.á.u mũiiiiiii.
-Xin lỗi, tớ phát bóng hơi dùng sức
Đm kêu to như lợn chọc tiết thế làm đéo gì ? Tao đ.ánh bóng vậy chưa gãy sống mũi là may mắn lắm rồi đấy. Cả lớp nhốn nháo đưa con ml lên phòng y tế, không biết Đức đứng sau mình từ lúc nào, cậu ấy xách cổ áo mình lên nói :
-Mình biết là cậu cố ý. Lần này tha, lần sau cấm giở thói bạo lực ấy nữa.
Nhìn mặt cậu ấy cười cười lúc nói chuyện mình biết cậu ấy không giận, cũng cười theo rồi ra dấu OK. Sau phi vụ bị mình đánh cho rơi rụng hết cả liêm sỉ ấy, không thấy Nga lượn lờ lởn vởn quanh mình với Đức nữa. Có thể do Nga đã nhận ra Đức không phải là chân mệnh thiên tử của nó, hoặc có thể do Nga đã hiểu phá bảy tòa thành cũng không nên chia rẽ một đôi uyên ương, Nga cũng có thể đã tìm thấy người mình thích thật lòng, hoặc cũng có thể vì Nga sợ mình lại tẩn cho Nga h.ộc cả máu mũi lần nữa nên Nga mới quyết định rút lui  .Đúng rồi đấy, cuối cấp rồi lo mà học hành tử tế để mà thi ĐH đi, tý tuổi ranh con đã tập tành làm trà xanh.
(Dựa trên một câu chuyện được gửi về blog, đã được thay tên nhân vật, đổi cách xưng hô tớ – cậu cho mạch văn thêm phần lịch cmn sự).

nguồn: Ngôn tình quotes – dân ngôn tình