Nhà Giả Kim

Cuộc đời phải chăng chính là một hành trình dài bất tận không có hạn điểm? Và mỗi chúng ta sinh ra với một sứ mệnh thiêng liêng là trở thành một phần tất yếu của vũ trụ rộng lớn ấy, lắng nghe trái tim mình và đi theo tiếng nói của ”tâm linh vũ trụ”. Tôi đã mất một thời gian dài có lẽ là 16 năm cuộc đời mình mới nhận ra được điều đó. Tôi là đứa luôn sống thu mình với giới hạn của bản thân. Trái tim luôn run rẩy trước nỗi sợ hãi vô hình về cuộc đời. Và tôi sợ việc phải đối mặt với thế giới với thách thức và thứ gọi là thất bại. Cảm giác vấp ngã cảm giác tổn thương hay việc phải gặm nhấm thứ gọi là đau khổ có lẽ quá khó khăn với cả bản thân tôi và mỗi chúng ta. Ta sống vì điều gì? Đâu mới thực sự là những gì ta muốn? Và ta là ai giữa cuộc đời mình? Tôi băn khoăn thật sự và đôi khi lạc lõng bất lực khi đi kiếm tìm cho chính mình một câu trả lời xứng đáng. Mọi thứ thật khó khăn khi ta mới chập chững bước ra khỏi giới hạn bảo bọc an toàn của gia đình, của chính mình để đi ra khám phá thế giới. Và cuốn sách ” Nhà giả kim ” đã đến bên tôi như thể một định mệnh tất yếu của cuộc đời. Như Coelho đã nói đó phải chăng là một cơ duyên ” ngẫu nhiên ” và ” may mắn “. Tôi ấn tượng với cuốn sách bởi một giọng văn cuốn hút, nhẹ nhàng với thứ ngôn ngữ cô đọng, súc tích và giàu tính triết lí. Tôi đến với nó, cảm nhận nó, thưởng thức nó với cả trái tim mình và nó đã khai sáng tôi.

Cuốn sách kể về hành trình đi tìm kho báu của chàng trai chăn cừu Santiago trong chuyến viễn du thực hiện sứ mệnh của chính mình. Từ khi cậu nhận những điềm báo của vũ trụ ” nhiều lần mơ cùng một giấc mơ” ”đến một thành phố để gặp một ông vua”, ”bị lừa bịp hết sạch tiền” rồi gặp người bán hàng pha lê… cho đến khi tìm được kho báu. Tất cả những sự kiện đó như những mắt xích liên kết chặt chẽ để rồi đến khi lật giở đến những trang sách cuối, đi đến những chặng cuối của chuyến phiêu lưu thực hiện định mệnh cuộc đời, trái tim ta như khai sáng bởi mơ ước, bởi thứ gọi là niềm tin vào tâm linh vũ trụ.Và ta hiểu rằng “khi bạn khao khát một điều gì đó cả vũ trụ sẽ hợp lực giúp bạn đạt được” nó. Chỉ cần dám mơ ước, dám đương đầu với khó khăn, tin vào sức mạnh tiềm tàng trong bản thể của chính mình, đi theo những điềm báo thiêng liêng của vũ trụ ta chắc chắn sẽ tìm được “kho tàng” của đời mình. Đến với “Nhà giả kim” cuốn sách đã dạy cho tôi nhiều thứ hơn cả một người thầy.

Ngay từ những trang đầu của cuốn sách Paulo Coelho đã để lại trong tâm tưởng của mỗi chúng ta nhiều băn khoăn, ngẫm nghĩ. Đó là câu chuyện kể về chàng Narziss và cái hồ xinh đẹp. Khi chàng mất cái hồ khóc nhưng nó không khóc vì tiếc thương chàng mà nó khóc bởi nó sẽ chẳng bao giờ một lần nữa cảm nhận được vẻ đẹp của nó qua đôi mắt chàng…Phải chăng tạo vật vốn là một khối thống nhất? Phải chăng nhiều khi ta đã sống quá ích kỉ? Phải chăng là vì cái băng đen bịt mắt quá dày nên ta chỉ biết đến bản thân mình mà vô cảm thờ ơ với vũ trụ và tạo hóa? Những ý niệm ấy luôn chập chờn trong tôi mỗi khi nhớ về câu chuyện này. Hoặc cũng có thể lắm nó sẽ gợi mở về một điều gì đó khác nữa mà với tầm tư tưởng của tôi, với trải nghiệm sống và cái thế giới quan mà tôi mang chưa đủ tầm để thấu hết được nhưng ngay từ những dòng đầu tiên cuốn sách đã để lại trong tôi suy ngẫm, những suy ngẫm thực sự về bản thân và cuộc đời.

Tôi tự cảm nhận thấy rằng mình là một đứa duy tâm. Tôi luôn tin vào những thứ gọi là sắp xếp của tạo vật và tin vào định mệnh thứ mà Thượng Đế đã viết sẵn lên cho mỗi số phận người Ngài tạo ra. Và tôi chưa từng nghĩ rằng rồi một ngày tôi có thể thay đổi nó. Nhưng suy nghĩ ấy, ý niệm ấy của tôi đã dần thay đổi. Tôi bắt gặp trong “Nhà giả kim” một nhân vật mà với tôi tôi khá ấn tượng là ông vua xứ Salem Malchisedesk. Chính ông là người đã giúp Santiago đưa ra quyết định đi tìm kho tàng khi cậu đang băn khoăn giữa hai lựa chọn. Hoặc là trở thành người chăn cừu an ổn với hiện tại hoặc là đi theo tiếng nói của vũ trụ và có được kho tàng của đời mình. Mỗi chúng ta hẳn đều đã có những lúc băn khoăn như thế khi ta đứng trước những ngã rẽ của cuộc đời, buộc ta phải lựa chọn. Bởi ta không thể nào cùng đi trên cả hai con đường biệt lập. Và mỗi lúc như thế ta có thể đều sẽ gặp vị ”vua xứ Salem” của chính mình nếu ta biết cách lắng nghe ngôn ngữ của trái tim và thứ ngôn ngữ kì diệu không lời của tạo hóa. Nó sẽ giúp ta lựa chọn, sẽ giúp ta nhìn nhận lại chính bản thể của mình và giúp ta hiểu “cuộc đời muốn rằng ta mãi đi theo con đường mình chọn”. “Nhiệm vụ duy nhất của mỗi chúng ta là thực hiện con đường mình đã chọn. Tất cả chỉ là một. Rồi khi anh quyết chí muốn điều gì thì toàn vũ trụ sẽ chung sức để anh đạt được điều ấy”. Và qua những trang viết đầy sâu sắc mang tính trải nghiệm và đầy những chân lí đúng đắn về lẽ sống tôi đã dần xoá bỏ cái định kiến rằng chúng ta sẽ bị trói chặt bởi vận mệnh và muôn đời chẳng ai có thể thay đổi nó. Nó làm cho trái tim tôi dâng lên một niềm tin mãnh liệt rằng “vào một lúc nhất định trong đời, chúng ta không làm chủ được vận mệnh của mình nữa và rồi đời mình sẽ do định mệnh đưa đẩy. Đó chính là điều dối trá nhất thế gian.”

Mỗi chúng ta với một bản thể riêng biệt độc lập từ khi sinh ra ta đã trơ trọi mà đối mặt với cuộc đời bởi vậy trong ta sẽ luôn có một năng lực tiềm ẩn một sức mạnh nào đó dẫn lối cho ta đi đến cái đích thật sự của chính mình. Rồi cả vũ trụ, cả thiên nhiên, chúng với ta là một khối thống nhất toàn vẹn được liên kết với nhau bằng ngôn ngữ riêng của vũ trụ. Mà nhiệm vụ của mỗi chúng ta là phải dùng cả trái tim để lắng nghe thấu hiểu và đi theo cái gọi là điềm báo cho chính cuộc đời mình. Ta sinh ra để thực hiện vận mệnh và đi tìm cái bản thể của mình giữa dòng đời đầy xô bồ và bão táp, trái tim ta sẽ dẫn lối cho ta đi đúng hướng “nó biết hết mọi điều” và ta cần “lắng nghe trái tim mình”. Santiago đã lắng nghe những lời trái tim mách bảo. Cậu đã đi theo tiếng nói ấy để rồi đã vượt qua cả một hành trình dài và sở hữu kho báu dưới gốc cây dâu tằm nơi nhà thờ cổ. Phải chăng cuộc đời vốn luôn thế bao điều quý giá luôn ”sờ sờ ngay trước mắt mà ta không hay biết” và rồi vì thế mà cũng vô tình chẳng học được cách trân trọng? Santiago đã dựa vào những điềm báo của vũ trụ để vượt qua thách thức của chuyến viễn hành. Chỉ từ đường bay của đôi chim cắt mà giúp ốc đảo an toàn đi qua trận tập kích bất ngờ. Và nhờ hai viên đá Urim và Thummim mà đã thêm động lực để kiên trì đến cùng trên hành trình thực hiện chuyến viễn du khám phá.

Không chỉ dạy ta cho ta biết kiên trì theo đuổi mơ ước của cuộc đời mình. “Nhà giả kim”còn dạy cho ta nhiều hơn thế. Ta bắt gặp trong cuốn sách nhỏ nhắn với hơn 200 trang viết đầy triết lí những quan niệm sâu xa về hạnh phúc và tình yêu. Tình yêu luôn là bản thánh ca vĩ đại mà muôn đời vũ trụ luôn đem đến cho con người lắng nghe, cảm nhận và thưởng thức. Và trong cuốn sách này Paulo Coelho đã gửi trọn đi những thông điệp sâu sắc về thứ tình cảm kì diệu này của tạo hoá thông qua những rung cảm trong trẻo, mãnh liệt giữa Santiago và “cô gái của sa mạc” Fatima. Thông qua tình yêu sâu kín mà nhẹ nhàng của hai con người ta có thể cảm nhận được một điều rằng “khi yêu ta luôn nỗ lực để trở thành một người tốt hơn. Khi ta nỗ lực trở thành người tốt hơn, vạn vật quanh ta cũng trở nên tuyệt vời hơn”. Tình yêu luôn kì diệu nó sẽ chi phối cái nhìn của ta với cuộc đời và thái độ của ta với tạo vật. Tình yêu sẽ cho ta thêm động lực để vững bước trên hành trình của chính mình và khiến ta tốt hơn cho ta thêm động lực để hoàn thiện mình. Cũng giống như Santiago nhờ có Fatima mà chàng càng có thêm động lực và sức mạnh để nỗ lực nhiều hơn nữa đi tìm kiếm kho tàng của cuộc đời. Còn về phần của Fatima cô đã thực sự ý thức được nghĩa vụ của mình. Gạt qua lòng ích cá nhân và chiếm hữu đơn thuần cô đã một lòng khuyên chàng đi theo điềm báo linh thiêng của vũ trụ đi để thực hiện sứ mệnh cao cả của cuộc đời chàng. Quả thực là “tình yêu không bao giờ cản ai theo đuổi vận mệnh của mình cả. Nếu để cho chuyện ấy xảy ra thì đó không phải là tình yêu đúng nghĩa, tình yêu của Ngôn ngữ vũ trụ”. Yêu là khi ta hực sự biết đem đến cho người mình yêu những điều tốt đẹp nhất.Ta bắt gặp ở cuốn sách một thứ tình yêu cao cả vượt ra ngoài những vị kỉ cá nhân. Thứ tình yêu khiến ta nỗ lực muốn sống tốt hơn và sống theo những gì sâu thẳm trái tim mong muốn. Ta học được từ cuốn sách cách sống, cách yêu và cách để hạnh phúc… Giữa cuộc đời đầy bão táp này rất khó để ta sống một cách trọn vẹn. Ta luôn bị ràng buộc bởi rất nhiều thứ. Nghĩa vụ, trách nhiệm và bổn phận. Chúng cuốn ta vào một guồng quay bất tận tuần hoàn cứng nhắc và mệt mỏi. Vậy thì làm sao để hạnh phúc? Mỗi chúng ta sẽ gặp được câu trả lời cho chính mình khi đọc câu chuyện mà vua xứ Salem kể cho Santiago trước khi chàng lên đường đi theo tiếng nói của vũ trụ. Đó là câu chuyện về anh con trai người thương nhân nghe lời cha đi tìm nhà thông thái để xin bí quyết về hạnh phúc. Nhà thông thái biết chuyện nhưng chỉ yêu cầu chàng một việc: đi khắp ngôi nhà với muỗng dầu trên tay sao cho không làm nó bị sánh. Nếu chú tâm vào muỗng dầu, cảnh đẹp xung quanh sẽ chẳng thể thưởng thức. Còn nếu ta ngắm nhìn cảnh đẹp tận hưởng cái phần bản chất sâu thẳm trong nó thì ngược lại. Tôi băn khoăn tự hỏi phải chăng thật khó để có được hạnh phúc giữa cuộc đời. Để đạt được đến khái niệm mang tên hạnh phúc phả chăng cần một sự hài hòa trọn vẹn, vừa dùng lí trí nhưng vẫn hiểu thấu những gì con tim lên tiếng. Cầm ”muỗng dầu” trên tay nhưng vẫn cảm nhận được vẻ đẹp tuyệt mĩ nơi cuộc đời muôn vẻ.

”Nhà giả kim” với nhiều những câu chuyện nhỏ đan xem đã làm sáng lên hành trình lớn. Paulo Coelho – một trong những nhà văn được nhiều người đọc nhất thế giới ông đã xây dựng trong kiệt tác của mình những nhân vật mang tính hình tượng đầy nhân văn. Đôi lúc ta có thể bắt gặp chính mình ở đó. Ta có thể thấy ông chủ tiệm pha lê con người ”chọn cách chỉ mơ thôi” vì sợ sẽ ”thất vọng não nề”. Ta thấy cái tôi yếu đuối chỉ dám chạm vào mơ ước trên lí thuyết mà sợ hãi chẳng dám ”bắt đầu… công đoạn mà lẽ ra… có thể làm từ mười một năm trước rồi”. Và ta thấy ở đó cả những con người, những cái tôi đầy nhiệt huyết, tin tưởng cuộc đời. Quyết tâm đi đến tận cùng hành trình của mình, nghe theo sự chỉ dẫn nơi tim để lắng nghe được Ngôn ngữ vũ trụ như cậu bé chăn cừu Santiago. Cùng với đó với ngôn từ chắt lọc, tinh tuyển mang tính triết lí sâu sắc, cách diễn đạt gợi lên đôi chút bí ẩn nhưng vẫn cho ta thấy được sự gần gũi thân thuộc đã thể hiện được một cách trọn vẹn những chân lí sống vô cùng sâu sắc.

‘Nhà giả kim” đã đem đến cho chúng ta nhiều những bài học vô cùng ý nghĩa. Cuộc sống vẫn luôn khó khăn: ”giờ đen tối nhất trong đêm là ngay trước lúc rạng đông”. Bởi vậy nên hãy vấp ngã bảy lần và học cách đứng dậy tám lần. Hãy đi theo dấu hiệu của tâm linh vũ trụ và làm tròn sứ mệnh của mình với cuộc đời. Là cuốn sách chỉ bán chạy sau Kinh thánh, và nằm trong một trong những cuốn sách yêu thích của cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton ”Nhà giả kim” mang tới tâm hồn mỗi chúng ta một thông điệp ”một nhắn nhủ, một tâm sự thật gần gũi: ”Đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình!” và đừng sợ đau khổ khi thực hiện ước mơ, vì ”mỗi giây phút tìm kiếm là một là một khoảnh khắc gặp gỡ Thượng Đế và Vĩnh Hằng” và vì ”khi đã quyết tâm muốn điều gì thì cả vũ trụ sẽ tác động để giúp ta đạt mục đích!” Đến với ”Nhà giả kim” tôi tin chắc mỗi chúng ta sẽ tự tìm thấy cho mình một món quà ý nghĩa và giúp ta tin tưởng hơn vào cuộcsống và vào chính bản thân mình.

Nguồn: | TÀO KHÁNH CHUNG |