Nhật ký truy tìm tuesday

Và vâng, sau cuộc tìm kiếm Tuesday và cuộc hôn nhân suýt tan nát của mình, mình sẽ bình tĩnh ngồi lại đây, nhai miếng mít sấy và kể cho các bạn nghe về hành trình truy tìm ra tiểu tam của mình . Chồng mình là một người khá kín tiếng nên nếu không phải có dòng máu thám tử chảy trong người, mình sẽ đéo bao giờ biết nó lại dám bắt cá hai tay. Tạm gọi tên giả của anh ấy là Thành, mà tên thật của nó thì cũng là Thành luôn . Năm xảy ra chuyện đó mình 23 tuổi và Thành 28, cái tuổi mà mình còn quá trẻ mà anh ấy lại trưởng thành, chúng mình đã lấy nhau. Giờ thì mình đã 26 tuổi rồi. Năm đó Thành có công việc ổn định với mức lương khá cao, để mà nói công bằng thì anh ta là một người có tài, vậy nên mới có thể che giấu tiểu tam kín kẽ đến như vậy. Nói đến đây lại thấy cay, đm thằng chó đẻ , Mình cũng xinh gái, có việc làm tử tế chứ có phải sứt mẻ gì đéo đâu.

Sự việc bắt đầu từ buổi chiều hôm anh ta đi công tác về, vào giờ đó lẽ ra mình phải ở cơ quan, nhưng vì muốn làm anh ta bất ngờ nên mình đã quyết định về sớm tạt qua chợ mua ít thức ăn về nấu cơm cho anh ta, với tấm lòng nhân hậu và bao dung quảng đại mình còn sợ anh ta đi công tác bên ngoài ăn uống kham khổ sẽ gầy đi. Chẳng hiểu sao lúc về tới nhà mình lại mở cửa rất nhẹ, thậm chí còn không phát ra tiếng động, chắc lúc đó mình tính hù anh ta chơi chơi, ai dè thấy đôi bàn tay ấy thoăn thoắt chăm chú nhắn tin cho ai đó. Vì đứng từ xa nên mình chỉ thấp thoáng nhìn thấy ảnh đại diện màu đỏ, và tên Huyền Nguyễn hay Hương Nguyễn gì đó. Thấy mình đi từ phía sau, anh ta giật nảy người rồi tắt vội điện thoại :
– Em về rồi à ? Sao hôm nay về sớm thế ???
– Nay bọn em được nghỉ sớm.

Mình vẫn vào bếp và duy trì trạng thái dịu dàng cười đùa nhưng trong đầu đã nảy số tanh tách. Đcm con đỗn lỳ ấy là ai, và tại sao anh ta phải giật mình. Quả nhiên có gì đó không đúng ở đây , Nếu là những bạn nữ khác, chắc chắn sẽ phẫn nộ mà nhảy bổ lên đòi làm ra ngô ra khoai nhưng mình thì đéo làm thế .Trước khi trong tay mình có đủ bằng chứng, mình sẽ đéo bao giờ dứt dây động rừng. Sau bữa cơm tràn cmn ngập hạnh phúc, mình ôm laptop vào phòng đọc sách và bắt đầu tìm kiếm trong danh sách bạn bè anh ta trên Facebook.

Bước 1 : Mình tìm tất cả những người tên Hương, nhưng không thấy ai để avatar màu đỏ. Loại trừ cái tên này.
Bước 2 : Mình tìm sang tên Huyền, cũng không thấy. Hồi tối anh ta nhắn tin là trên giao diện Zalo, chứng tỏ anh ta có sđt con đó, vậy thân thiết tới mức ấy, tại sao lại không add Facebook ???

Càng nghĩ càng khó hiểu, mình mò từng cái like, comment trong ảnh hay tus của anh ta cũng không thấy có, quả nhiên là rất kín kẽ. Bước đầu thất bại, mình như con chó gặp giời mưa ỉu xìu lên giường kéo chăn đi ngủ. Kiểu như đầu óc mình lúc này mới thông hoặc do màn đêm tĩnh lặng nên bỗng một suy nghĩ nảy ra trong đầu : Anh ta còn một người bạn thân cực kỳ thân tên là Quý, vậy tại sao mình không tìm thử trên fb anh bạn này ?

Mình lại vục dậy, nhẹ nhàng vén chăn để anh ta không tỉnh giấc, rón rén sang phòng sách và bật Laptop lên. Mò mẫm vào Facebook anh Quý kia, mình vẫn làm những thao tác tương tự như hồi nãy thì hiện ra 1 nick : Huyền Nguyễn. Quả nhiên không thể sai đi đâu được . Thật muốn tự tặng cho mình một tấm huy chương, bước đầu có thể xác định chắc chắn là con này.

Haha anh em nối khố với nhau có khác, đúng là chuyện gì cũng chia sẻ với nhau. Tiếp theo, mình mò vào Facebook con đó, có vẻ vẫn còn đang đi học, đoán chừng là sinh viên. Thấy nó để thông tin Trường Đại Học XXX. Mình lướt Facebook nó, bài viết nào cũng thấy chồng mình like, không add Facebook mà vẫn biết để vào like quả nhiên đéo bình thường tý nào. Lướt thêm thì biết được sở thích du lịch của nó và công việc là order hàng Quảng Châu . Được lắm, tạm thời thế này đã có gì bà điều tra chúng mày sau.

Những ngày tiếp theo diễn ra hết sức bình con mẹ nó thường và mình luôn âm thầm theo dõi. Anh ta dạo này có những thay đổi rất nhỏ nếu không để ý sẽ không thể nhận ra. Trong bữa ăn, anh ta thường vô thức gắp sợi cà rốt ra, mình ăn được cà rốt, anh ta cũng vậy. Vậy thói quen này từ đâu mà hình thành chắc các bạn cũng đoán ra rồi nhỉ ? .Rồi thứ 7 nào anh ta cũng phải làm thêm, vẫn mang cặp tài liệu và hồ sơ đi như thường, nhưng để ý kỹ, anh ta thường đứng lựa chọn sơ mi rất lâu trước gương. Mình vốn dĩ cũng chẳng muốn làm to chuyện, vì thực sự để mà nói anh ta có rất nhiều ưu điểm, nếu có lỡ lầm đường lạc lối mình cũng sẽ đưa anh ta trở lại đúng đường.

Mình bắt đầu tìm hiểu sâu về con Huyền kia, mình mua một nick Facebook dùng đã 3 năm để che mắt nó rồi ib hỏi order hàng. Quả nhiên nó rep nhanh như một cơn gió, mình cũng chốt rất nhanh khiến câu chuyện diễn ra rất suôn sẻ. Mình cũng bank cho nó luôn 500k để nó tin tưởng mình là khách để dễ không cảnh giác mà dễ moi tin hơn. Không sao, cứ cầm tiền của chị mà ảo tưởng đi cưng rồi chị đòi lại sau , Mình giả bộ ngây thơ hỏi, xin lỗi bé chứ chị diễn số hai chắc đéo ai số một luôn .
– Chị giỏi thật ấy, hơn em 2 tuổi mà còn biết tự lực kiếm tiền, chẳng như em chỉ ăn bám bố mẹ .

Đánh đúng vào tâm lý thích khen khiến con ranh bô bô kể lể :
– Ừm, chị tự lập từ năm lớp 11, tới nay cũng năm 4 sắp ra trường rồi, coi như là có tý vốn.
Eo ôi đm nhà mày lắm nữa, vốn làm phò à ? Mình tiếp lời :
– Em học cùng trường chị này, huhu thật muốn gặp chị ngoài đời ý. Chị ở bên ngoài chắc cũng xinh lắm nhỉ ?
– Chị cũng bình thường thôi em, được cái cũng ưa nhìn .
Eo ôi mắc ói, đmm chắc không có tiền mua gương nhìn lại cái bản mặt của mày hả ?
– Chị học khoa nào ạ ?
– Chị học khoa YYY.
-Ôi em cũng học YYY, chị em mình giống nhau thật ấy.
Rồi đã xong, nắm được tình hình, học vấn của nó, mình ngồi nhìn lên trần nhà nghĩ ngợi sẽ làm gì tiếp theo. Đm đúng là con này nó biết mình ngày thường đi làm nhàn hạ quá nên cặp với chồng mình để mình có việc làm đây nè . Đm quay qua quay lại mà mệt bở hơi tai

Sau hôm mình tra ra được trình độ học vấn, ngành học và thậm chí là cả gia đình nó ở quê, mình vẫn bình thường như chưa có gì. Vẫn đi làm về, vẫn nấu cơm, làm bánh và chăm sóc chồng một cách chu đáo. Đm đến t.ử tù trước khi bị lôi ra ch.ém mà vẫn còn được chăm sóc kỹ lưỡng cơ mà ,À quên, về việc điều tra ra được nơi ở của nó ở quê thì mình vẫn dùng cách cũ, chỉ hơi thay đổi một chút. Mình vẫn mua một nick fb dùng được 1-2 năm rồi ib hỏi oder cái nọ cái kia, sau khi cảm thấy con ml đó đã tin tưởng mình bắt đầu thăm dò, lần này mình đóng vai một chị hơn tuổi nó :
-Em ở Thái Bình ( Mình đã thay đổi tên địa điểm ) phải không ?
-Đúng rồi chị.
– Chị cũng ở Thái Bình, em ở chỗ nào Thái Bình ? Nếu gần có hàng chị qua lấy luôn còn xa thì phải ship vì chị bận con nhỏ.
-Em ở XX, Thái Bình.
– Chị ở YY cơ, nhưng có cô em họ ở bên XX, em cho chị địa chỉ cụ thể đi, có hàng chị sẽ nhờ cô em ấy qua lấy.
Đm thấy chưa nào ? Chị mày đã diễn thì cũng phải diễn đỉnh cỡ Châu Đông Vũ ,Nó vâng vâng dạ dạ đưa địa chỉ luôn. Việc tiếp theo là làm gì ? Tất nhiên là gọi điện cho bạn thân mình rồi :
-Alo, mày hỏi cho tao xem nhà nào ở xã AA, huyện XX, Thái Bình có đứa con gái tên Huyền đang học trên Hà Nội đi, học trường XXX.
– OK.
Haha đúng là bạn mình, rep nhanh như cách người yêu cũ trở mặt ,Mình bắt đầu quan sát kỹ càng hơn và đầu óc cũng bắt đầu điểm lại các sự kiện. Con này là thanh niên, hay chụp ảnh up fb rất chau chuốt, có thể nói là sống ảo, vậy tại sao lại không thấy bức ảnh nào dính dáng tới chồng mình, mà thường những đứa bám được người có tiền nó sẽ rất thích khoe mẽ, từ đó mình đưa ra kết luận chắc chắn phải có ảnh hoặc gì đó, nhưng nó ở đâu mới được ? Zalo mình đã mượn số con em add rồi kiểm tra thấy không có gì ngoài hàng hóa, vậy nó ở đâu ?? Xem nào, ừmmm, đcm Instagram !!! Chính xác, chính là Istagram. Nhưng nó không để tên tài khoản ở đây, làm sao mình tìm được ??

Mình vừa đứng lên vừa lôi gạo ra để cắm cơm vừa nghĩ, đm dạo gần đây nghĩ nhiều đến nỗi to hết cả đầu ra rồi đây này .. Đúng là 2 đứa ml rảnh rỗi sinh nông nổi tạo công ăn việc làm cho bà mày. Mình tiếp tục nghĩ, thường những đứa bán hàng nghiêm túc và có tý quy mô nó đều sẽ gắn cả SĐT, tên Insta dưới mỗi bài viết, tại sao con này không có ? Vậy có khi nào trước khi nó đã từng gắn ?
Mình như có luồng điện chạy xẹt qua đầu, vội vàng bỏ rổ gạo xuống bồn rửa rồi chạy ra đăng nhập vào fb để tìm. Đm tìm trên nick một con ngày lone nào cũng đăng 7749 bài bán hàng quả đéo phải điều đơn giản, mình lướt, lướt mãi tới tận bài viết của 2 tháng trước cũng không có. Định từ bỏ rồi nhưng chắc do sức mạnh của bà chúa diệt phò thôi thúc làm mình lướt tiếp, quả nhiên 3 tháng rưỡi trước nó có gắn nick Insta. Vậy từ đó có thể suy ra nó và chồng mình đã qua lại được 3 tháng rưỡi hoặc hơn thế. Mình vào Insta tìm kiếm, một bức ảnh hiện lên đầu tiên, là bữa ăn tối dưới nến và nó chụp bàn tay người đàn ông đang cắt Beefsteak cho nó .
Cái đit mẹ mày đây rồii, cái bàn tay với quả đồng hồ ấy thì lẫn thế đéo nào được . Vì chính tay chị mày đã chọn và mua cho chồng chị mà. Mình thỏa mãn lướt thêm, quả nhiên đây mới chính là nơi lấp đầy tâm hồn nó. Xem nào xem nào, cái ảnh mày ngồi soạn hàng, sao lại có góc áo khoác chồng chị lấp ló ở ghế kia. Ai chà, thứ 7 vừa rồi mình cố ý gọi mẹ chồng sang ăn cơm làm chồng mình không thể đi hẹn hò với nó được, và không nằm ngoài dự đoán, có một bức ảnh ra đời kèm cái cap không thể tủi thân hơn : ‘’ Quả nhiên mình không phải là duy nhất, cũng chưa bao giờ được xếp thứ nhất ‘’ . Đm mày tôm định lộn cứt lên đầu à ? Tiểu tam còn đòi ngồi lên đầu chính thất à ?
Nửa ngày sau bạn mình gọi điện lại :
-Alo Min à ? ( Tên thường gọi của mình là Min )
-Tao đây, sao rồi ?
– Tao tìm được rồi. Con nhà Bình Hường, nhà nó còn 1 thằng em trai đang đi học cấp 3, lớp 11.
Tắt máy, mình lẩm nhẩm đi lại tính toán xem bao giờ hạ màn được thì nhớ ra phải chuyển khoản thanh toán tiền thẻ điện thoại nhờ người nạp hộ, mà tài khoản mình lại hết tiền, mình alo cho chồng :
-Alo anh à ?
-Ừ, sao thế Min ?
-Anh chuyển cho vợ 1 triệu đi, để vợ thanh toán tiền thẻ điện thoại nhờ chú Thắng nạp hộ hôm nọ.
-Oke Min đợi anh chút.

Tin nhắn chuyển tới nhưng mình vẫn vờ vịt chưa nhận được, anh ta bảo đợi vài phút mình vẫn kêu chưa nhận được, rồi giả vờ hờn dỗi kiểu : Anh có chuyển cho em thật chưa đấy ? Vậy là đúng như mình nghĩ, anh ta vội vàng chụp ảnh màn hình tin nhắn ngân hàng trừ tiền, và mình thấy có hiện tượng lạ .Tài khoản trưa hôm qua mình kiểm tra vẫn còn 72 triệu, chuyển cho mình 1 triệu lẽ ra phải còn 71 hoặc xấp xỉ chỗ đó, tại sao lại còn gần 61 triệu. Vậy 10 triệu đã đi đâu ??? Mình chắc đến 90% là chuyển tới cho con ml kia, có rất nhiều lý do để chuyển tiền nhưng không hiểu sao lúc ấy mình lại chắc chắn đến mức như vậy. Mình đoán chắc nếu giờ mình hỏi, anh ta sẽ bao biện là chuyển cho Quý, bạn thân anh ta. Vì anh ta sẽ không dám nói dối là chuyển qua gia đình, cũng không dám nói chuyển qua đồng nghiệp vì mình quen gần hết đồng nghiệp , vậy chỉ còn Quý- người bạn cực thân của anh ta mà lại không thân quen nhất với mình. Mình xách xe ra khỏi cơ quan, áng chừng giờ này rồi phi thẳng tới cổng nhà anh Quý. Mình alo anh ta xuống và lại tiếp tục nói phét không chớp mắt :
-Alo anh Quý ạ ? À vâng, em có làm ít bánh mang sang cho anh chị với Su thưởng thức. Anh đang ở trên nhà không ? Em ở dưới cổng nhà anh này, anh xuống em đưa nhé.
Anh ta ờ ờ gật đầu đồng ý ngay, chắc cũng tưởng chồng mình bảo đem qua. Đm rồi đây, tao chuẩn bị cất lưới và thu trọn mẻ cá này nhé , Mình nhấc máy gọi cho chồng với giọng rất ghê gớm :
-Alo anh, giờ em mới để ý, tại sao tài khoản của anh lại thiếu mất 10 triệu kia ?
Giọng mình gấp gáp làm anh ta cũng hối hả theo :
-À à, anh chuyển cho Quý, nó mượn sửa lại cái mái tôn ở sân phơi quần áo.

Đmm, Good job, một cái lý do hoàn chỉnh đéo thể hoàn chỉnh hơn. Khá khen cho người chồng mới tập tành bốc phét, mình thật muốn bỏ khẩu trang ra mà cười thật lớn khi thấy bóng cậu bạn thân anh lò dò đi ra .
-Em gửi anh ít bánh, tuy không ngon lắm nhưng là tấm lòng, hihi.
-Ừ anh xin nhé, Thành đâu em ?
-Anh ấy nay phải tăng ca ạ, mà này anh Quý, nhà anh sửa sân phơi quần áo nên mượn tiền anh Thành nhà em phải không ạ ? Hì hì em không có ý gì đâu, thấy anh Thành nói vậy, sợ cho cô nào nên phải hỏi anh cho chắc .
Mình dám chắc khoảng thời gian mình gọi điện cho chồng thì anh ta cũng trên đường đi xuống nên không thể thông đồng với nhau, nếu anh ta có bao che thì chắc cũng chỉ là lời dặn từ trước của chồng mình. Quả nhiên mình đoán không sai, anh ta ngắc ngứ thuận theo :
-Ừ ừ, mưa to nó đập xiêu vẹo nên anh tính sửa lại.
– Ui vậy ạ ? Mà sửa gì hết tận 15 triệu thế anh ?
-À, anh định mua tôn xịn để sửa. Đắt tý nhưng nó bền.
Mình cười nhẹ bỏ mũ bảo hiểm ra rồi từ tốn nói:
-Nhưng rõ ràng chồng em bảo gửi cho anh 10 triệu thôi mà ??
Anh ta làm bạn chồng mình sao lại không thông minh cho được, nghe vậy đã biết là bị mình bẫy nên im tịt không nói thêm gì nữa. Mình cười rồi chỉ sang quán cà phê đối diện của anh ta :
-Em với anh vào kia nói chuyện nhé, em nghĩ chúng ta sẽ có rất nhiều điều phải nói với nhau .
Anh ta mang khuôn mặt xám xịt đi theo, nào cười lên chàng trai, anh còn chưa biết mình sẽ phải đối diện với điều gì đâu , , vào tới nơi mình gọi nước, mở điện thoại ra rồi hỏi thẳng :
-Chúng ta thẳng thắn với nhau nhé ? Anh biết người này, đúng không ?
-Ừm, anh biết.
-Cô ta là bồ của chồng em, đúng không ?
-Ừ.
-Anh không có gì cần nói với em à ?
– Anh xin lỗi. Nhưng…
-Anh không cần xin lỗi, anh chỉ cần nói tất cả những điều anh biết cho em nghe.
-Huyền là cô bé bọn anh quen đợt đi uống nước ở chỗ YYY, là con bé đó tự chủ động xin số chồng em. Anh nhiều lần muốn nói với em vì dù sao em cũng mới là vợ của nó, nhưng ngẫm lại thì anh không nên làm như thế, Thành nó chỉ kiểu như cảm nắng nhất thời thôi. Nên anh mới bao che cho nó, 2 đứa nó đi ăn, đi du lịch cũng là anh đặt bàn, đặt phòng giúp…. Anh xin lỗi.
– Em hiểu rồi. Cảm ơn anh. Em mong anh sẽ giữ kín chuyện này, nếu để anh Thành biết em cũng chưa chắc mình sẽ không làm gì ảnh hưởng đến anh.
Anh Quý ngẩng đầu lên nhìn, lời đe dọa này anh ta hiểu, mình cũng rất hiểu. Quán cà phê đang ăn nên làm ra của anh ấy chính là thuê lại của ông trẻ mình, nhà mình cũng không ngại đền bù hợp đồng để cắt đứt con đường làm ăn của anh ta.
Mình đứng lên xách túi đi về, anh ta có gọi với theo :
-Tại sao em phát hiện ra được ? Em biết từ bao giờ ? Em sẽ ly hôn với Thành à ?
Mình chỉ cười, lúc ấy cười vậy thôi chứ trong lòng muốn đá bay mẹ cái giỏ hoa treo bên cạnh rồi, đit mẹ ngạc nhiên lắm đúng không ?? Giấu kín như chôn vàng rồi mà vẫn bị bà mày Stalk được, anh ta hỏi 3 câu, mình chỉ trả lời 1 câu cuối cùng :
-Tất nhiên là không, mảnh vườn anh bỏ công chăm sóc cho tới khi nó tươi tốt và xanh đẹp. Nếu có sâu xuất hiện, việc anh phải làm tất nhiên là bắt sâu ra, chứ không phải vứt bỏ cả mảnh vườn, Em chào anh.

Sau khi gặp anh Quý, mình về và đi thẳng vào nhà mẹ chồng. Bà thấy mình liền vui vẻ giữ lại :
-Nay vợ chồng Min ở đây ăn cơm nhé ? Thành nó tan làm thì gọi nó sang đây luôn.
-Dạ không, con sang nói với mẹ chút chuyện. Mai mẹ đi ra đây một chuyến với con nhé.
Bà tuy không hiểu đi đâu và đi làm chuyện gì, nhưng rất nhanh đã đồng ý với mình. Mẹ chồng mình là một người rất tuyệt vời. Trên đường về nhà, suy nghĩ cứ vẩn vơ trong đầu. Đm nghĩ cay, tự nhiên đéo phải ngày lễ cũng đéo phải ngày kỷ niệm gì mà lại được tặng ngay cặp sừng siêu to khổng lồ, thử hỏi ai mà không cay cho được ? Nhưng không sao hết, chị mày sẽ chỉ cay 15 phút thôi, còn đâu thời gian còn lại sẽ là lúc chị sắp xếp lại chứng cứ để tóm gọn bọn mày .

Sáng hôm sau đợi chồng đi làm mình mới ra khỏi cửa, ăn mặc như một cô sinh viên ĐH, áo phông, quần jeans, giày thể thao rồi lái xe qua đón mẹ chồng. Với lối ăn mặc ấy mình dễ dàng tuồn vào trong trường, kéo tay một nam sinh viên và hỏi :
-Cậu ơi, mình là sinh viên đi học hộ ý (kiểu thuê một người khác đi học thay, bạn nào là sinh viên sẽ hiểu ), mà không biết khoa YY năm cuối này học ở đâu ạ ?
Bạn ấy nhìn mình rồi cũng nhiệt tình chỉ :
-Nay tất cả những lớp YY năm 4 đều học ở dãy nhà A, ở phía kia bạn ạ.
Mình cảm ơn rồi đi thẳng, đm chuẩn bị đi em gái, chị đang tới tìm em đây. Và bước tiếp theo mình chụp ảnh màn hình trang cá nhân kèm ảnh con này rồi đến từng lớp hỏi :
-Bạn ơi, lớp bạn có bạn Huyền này không ạ ? Bạn ấy có thuê mình học hộ ý, mà không nói lớp nào mình cũng quên hỏi nên giờ không biết phải lớp này không ?
Đi tầm 4-5 lớp không lớp nào có, đm cảm thấy hơi có gì sai sai rồi phải không nhỉ ? Hay nó nói dối mình ? Nhưng lúc ấy nó có biết mình là ai đâu, sao phải nói dối. Mình lại tiếp tục suy nghĩ bước sang lớp thứ 6 và hỏi y như trên thì 1 con bé tóc ngắn thốt ra :
-Ơ, bạn này lớp mình, nhưng nay Huyền có đi học mà, sao lại phải thuê người nhỉ ?
Rồi nó quay lại gọi :
-Huyền ơi, có người bảo được mày thuê đi học kìa.
Từ giữa lớp một con rất xinh bước ra, con ml này công nhận ở ngoài còn xinh hơn trong ảnh, rất trắng và cao ráo. Nó ra nhìn mình bịt khẩu trang đội mũ kín mít rồi kiểu ngơ ngác như con chó lác không hiểu chuyện gì :
-Bạn là ai ?
-Chào em, chị là người thân của anh Thành

Và các bạn biết gì không, nó cãi ngay:
-Em không hề biết anh Thành đã có vợ.
Các bạn hiểu không, đm thực sự con này còn rất non. Và mình dám chắc 100% nó biết chồng mình là hoa có chủ. Tư duy của bọn Tuesday sau khi bị Monday tóm nó đều sẽ cãi là không biết có vợ để hòng thoát tội nhưng không, xin lỗi em vẫn còn non và nhiều nhựa lắm . Mình bỏ khẩu trang ra cười :
-Chị chưa nói chị là vợ anh Thành, chị chỉ nói là người thân. Sao em không nghĩ chị là chị gái anh ấy ? Đừng đứng đấy nữa, đi ra đây với chị một lát.
Nó cũng nghênh ngang đi ra, chắc cũng chẳng phải loại tầm thường. Ra đến xe, nó thấy mẹ chồng mình bước xuống thì có chút ngạc nhiên nhưng không nói gì cả, mẹ chồng thấy nó cũng không hỏi mà chỉ lặng lẽ nhìn mình, mình lôi điện thoại ra gọi cho chồng gửi địa chỉ nhờ anh ghé qua một chuyến rồi dẫn cả 2 người sang quán cà phê đối diện.
Không khí kỳ quặc giữa ba người làm cu cậu nhân viên cũng e dè, đm đúng là Trăm năm trong cõi người ta/Việc thú vị nhất chính là bắt gian. Chồng mình có thể lạnh nhạt với mình, có thể to tiếng với mình, nhưng việc anh đéo bao giờ nên làm nhất trong cuộc đời này là cắm sừng mình. Anh ta xông tới quán nhìn cục diện này rồi ngẩn người ra, chắc chắn sẽ không thể ngờ có ngày mình lại lần ra được tận đây. Mình khẽ chỉ xuống ghế :
-Anh ngồi đi. Đông đủ rồi chúng ta sẽ nói chuyện
Mình quay sang mẹ chồng giới thiệu :
-Mẹ, đây là bạn gái của con trai mẹ, người mà con trai mẹ cố gắng giấu giếm bên cạnh suốt 3-4 tháng nay.
Mặt mẹ chồng mình tái lại, nhìn cũng biết mẹ đang rất giận. Mình quay sang con ml lúc này cũng đang đổi sắc mặt, chắc nó không bao giờ nghĩ mình lại lôi cả mẹ chồng cùng chồng tới đây, mình nén giận từ tốn nói :
-Còn em, xin lỗi mẹ chồng chị. Xin lỗi vì để bà phải chứng kiến cái cục diện ngày hôm nay. Mau lên.
Nó vênh váo lên, cái mặt xinh đẹp cong cớn nghĩ chắc chồng mình ở đây rồi sẽ bảo vệ nó :
-Tôi và anh ấy là tình cảm từ 2 phía. Tôi không phải xin lỗi ai hết.
Chưa đợi nó nói xong, mình đã ngang tay vả bốp cho nó 1 phát vào mặt. Da nó rất trắng hằn lên 5 ngón tay của mình luôn , . Chồng mình vùng dậy gọi tên mình :
-Min !!!
Mẹ chồng cao giọng quát anh ta :
-Con ngồi im. Con không có tư cách gì ở đây hết.
Nó lúc này bắt đầu biết sợ, ấp úng nói câu xin lỗi với mẹ chồng mình. Mình lôi điện thoại ra nói một mạch :
-Hai người đã từng đi ăn tối với nhau ở **, đi du lịch ở **, qua lại được 3-4 tháng. Em là con nhà Bình Hường ở xã XX, huyện XX, Thái Bình. Đúng chứ ?
Nó cắn chặt răng nắm tay vào thành ghế không nói gì, còn mặt chồng mình đã chuyển qua tái như đít nhái. Thấy thế nào ?  Chị mày đỉnh lắm đúng không 2 đứa ,con ruồi bay qua tao còn biết ruồi đực hay ruồi cái, tuổi gì mà đòi qua mặt tao. Mẹ chồng mình gắt lên:
-Bại hoại, đúng là không thể chấp nhận nổi.
– Hôm nay chị đến đây, không phải để đòi chồng. Chị đến để đòi tiền mà em đã từng bòn của chồng chị. Đó là tài sản chung, nên giờ chị phải đòi. Em đã từng lấy của chồng chị bao nhiêu ?
Nó ấm ớ mà vẫn bốc phét được :
-7…7 triệu ạ.
– Không phải. Hôm qua ngày XX em đã nhận được chuyển khoản 10 triệu rồi.
Chồng mình giật nảy người, chắc chắn không đời nào nghĩ mình lại biết được sự thật qua lời nói dối kín kẽ ấy  . Mình giơ tay ra :
-Em đưa điện thoại của em đây.
Nó lần này đã biết nghe lời, mở pass rồi đưa qua, mình với mẹ chồng lướt tin nhắn của ngân hàng cộng tiền có số tk của chồng mình, cộng lại tổng là 36 triệu. Mình ném điện thoại nó lên bàn, khẽ liếc sang chồng rồi cười khẩy :
-Trả luôn hay viết giấy nợ ? Cộng thêm 1 triệu tiền chị chuyển khoản mồi em 2 lần vào ngày XX và XX nữa.
Chồng mình nhấp nhổm đỡ lời :
-Min, anh biết anh không đúng, nhưng Huyền…
-Anh im mồm. Tôi chưa cho anh nói.

Nó đồng ý viết giấy nợ và hứa chuyển khoản cho mình đầy đủ 6 triệu mỗi tháng vào ngày mùng 10. Xong xuôi mình đứng lên, mình đã nói rồi, mình tới để đòi tiền, đồng tiền đi liền khúc ruột. Chồng chị nếu em thích chị có thể cho dùng ké, nhưng tiền của chị thì đéo bao giờ .Mình đỡ mẹ chồng đứng lên rồi nói :
-Lần 1 dùng lời nói, lần 2 dùng hành động. Em phải hiểu em rúc kỹ như thế chị còn tìm được, thì đừng đùa với chị thêm lần nào nữa.
Mẹ chồng thì không bình tĩnh được như mình, bà tức giận chỉ mặt chồng mình và con ml đó chửi :
-Đit mẹ nhà chúng mày, con Min nhà tao nó quá tử tế. Lũ mất dạy chúng mày nghĩ nó không dám gọi người đánh chúng mày n.á.t mặt ra à ? Nó là nể mặt tao đây này, nể tao vẫn còn là mẹ nó đây này. Lũ bại hoại, lũ mất dạy. Chúng mày được cho đi ăn học đàng hoàng, sao lại làm ra cái trò mèo mả gà đồng mất dạy bê bối ấy ? Đit mẹ nhà mày nữa.
Eo ôi mẹ ơiii, mẹ là họ hàng với thánh chửi Dương Minh Tuyền à ?? Sao người trong cuộc chưa xông lên mà mẹ đã lao vào solo với địch rồi. Cay bọn chó đẻ ấy bao nhiêu thì mình càng thương mẹ bấy nhiếu, mình đỡ mẹ xuống xe rồi 2 mẹ con về thẳng nhà. Về nhà mình thu dọn quần áo vào vali, mẹ chồng bên cạnh cứ lau lau nước mắt :
-Min à, con bình tĩnh đã nào. Thằng Thành nó là con mẹ đẻ ra, nhưng nó sai mẹ không bênh. Mẹ coi con như con gái, các con bỏ nhau thì mẹ biết sống sao.
– Mẹ đừng khóc , con về nhà bố mẹ đẻ một chuyến, con cho anh ấy thời gian một tuần, nếu sau một tuần anh ấy muốn ly hôn thì con sẽ về làm thủ tục, con chào mẹ.
Mình kéo vali thật nhanh ra khỏi nhà, vì biết nếu ở lại cũng sẽ khóc theo mẹ. Đm giờ nghĩ lại hối hận vl, biết thế khi nãy ở quán đánh 2 đứa chó đẻ kia 1 trận nhừ tử thì có phải tâm trạng bây giờ sẽ sảng khoái hơn không ? Chồng mình về lúc mình đang cho vali vào cốp xe, anh ta lao đến giằng lại :
-Có gì em cứ bình tĩnh nói chuyện đã. Anh xin lỗi. Anh xin lỗi.
Mình không nói gì, lên xe nổ máy rồi phóng thẳng. Trong thời gian một tuần, anh ta không hề nhắn cũng như gọi điện, rất đúng ý mình. Mình không thích một thằng đàn ông làm sai rồi luôn mồm rối rít xin lỗi, cái anh ta cần làm khi đó là giải quyết hậu quả do cái sai gây ra và đưa ra quyết định một cách đúng đắn nhất. Buổi tối ngày cuối cùng 1 dòng tin nhắn dài ơi là dài được gửi đến máy mình, nội dung đại loại như sau :
-Anh đã cắt đứt mọi thứ với Huyền, cũng sẽ không bao giờ tái phạm nữa. Anh đã thề trước bàn thờ gia tiên, có sự chứng kiến của mẹ. 1 tuần qua thiếu em, anh mới cảm thấy cuộc sống bị đảo lộn. Tăng ca về bước vào nhà tối om lạnh lẽo, nấu tạm cái gì ăn rồi về phòng ngủ. Cảm giác mọi thứ nó trống trải lắm. Anh biết giờ em không còn lòng tin với anh nữa, nhưng xin Min, anh xin em cho anh một cơ hội.
Mình nhắn lại vỏn vẹn vài chữ:
-Ừm, em sẽ cho anh một cơ hội để trở về đúng đường.
Tại sao mình lại không bỏ anh ấy ư ? Nói về một con người bao giờ cũng phải nhìn nhận điểm tốt và điểm xấu, anh ấy chiều chuộng và không bao giờ to tiếng với mình. Có lẽ chỉ mình mới hiểu tại sao mình tin chắc anh ta sẽ không dám ngoại tình nữa. Sau vụ đó trời yên biển lặng, vợ chồng anh Quý sang xin lỗi mình, bố mẹ chồng cũng cảm ơn mình vì đã tha thứ. Còn mãi về sau này anh ấy vẫn đéo hiểu tại sao ngày ấy dù đã giấu kín như bưng mà vẫn bị mình lần mò ra được. Con ml ấy sau khi rời chồng mình, 1 năm sau vẫn theo cái thói cũ cặp kè đưa đẩy bị chị vợ đánh ghen ngay tại phòng trọ. Hihi em thấy chưa ? Làm đéo gì có ai hiền lành và thiện lương như chị  . Khoảng thời gian đầu, cô bé Tuesday ngọt ngào đáng yêu tháng nào cũng nhận được 1 tin nhắn yêu thương từ mình :
-Đéo chuyển tiền trả chị à em ?
( Câu chuyện của mình tới đây là kết thúc. Cảm ơn các bạn đã theo dõi và ủng hộ )

Nguồn: Ngôn tình quotes- dân ngôn tình.